Thông BáoChuyện Trường Lớp Bản Tin TEENsKết Bạn TEEN MOVIE
Thời Trang TEENsBlog TeensẢnh ĐẹpẢnh Thành ViênTEEN MUSIC

Đăng KíDiễn ĐànThành ViênLịchBài Trong Ngày




kep' tu* be^n`Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Copy link này gửi đến cho bạn bè nha!

Sat Sep 26, 2009 8:43 pm
avatar
p0p4py
Thành viên đồng
Thành viên đồng
Join date : 26/09/2009

Bài gửiTiêu đề: kep' tu* be^n`
Xem lý lịch thành viên

Kép Tư Bền
Nguyễn Công Hoan


Các
ngài thích xem hát bội, hẳn chẳng ai là không biết tên Kép Tư Bền. Ấy
anh ta chỉ nổi tiếng về cái tài bông lơn, lắm lúc ra sân khấu, chẳng
cần nói một câu khôi hài nào, nhưng chỉ nhìn một cái điệu bộ cỏn con
của anh ta, các khán quan cũng đủ phải ôm bụng mà cười, vỗ tay đôm đốp.

Anh ta ở Sài Gòn ra hát ở Hà Nội đã ba năm nay. Vì anh ta có tài riêng
mà tính lại thích tự do, nên anh chẳng chịu làm chuyên cho một rạp nào.
Nhưng hễ rạp nào khéo dùng anh một độ, là cũng đông khách. Cho nên, tối
nào bà con Hà thành đọc chương trình hay xem báo, thấy kép Tư Bền đóng
vai giễu là cũng nô nức đi xem. Lắm người đến chậm, phải mang tiền về
không, phàn nàn rằng rạp chật quá!

Cho nên những tối hát có anh giúp, thì các hý viện đều trưng lên là buổi hát đặc biệt.

Nhưng đã hơn một tháng nay, anh không diễn ở đâu cả. Vì đã hơn một
tháng nay, cha anh ta ốm. Đã hơn một tháng nay, lúc nào trong cái gác
tối om ở gian nhà ngay đầu ngõ Sầm Công, cái tiếng rền rĩ của ông cụ
cũng hòa lẫn với tiếng rầu rĩ của siêu thuốc mà làm anh Tư Bền phải rầu
gan nát ruột, chẳng thiết đến sự làm ăn. Bệnh cha anh càng ngày càng
nặng, thuốc thang chữa chạy, nào anh có quản ngại gì. Nhưng cái số tiền
để dành của một vai kép dần dần cũng đi bài tẩu mã, đến nỗi anh phải đi
vay trước của các ông chủ rạp hát ít nhiều.

Một hôm, ông chủ rạp Kịch trường đến nhà anh ta chơi. Sau một vài câu hỏi thăm chiếu lệ, ông ta nghiêm sắc mặt, nhắc đến món nợ:

- Sao? Cái số tiền đó, cậu đã có để trả tôi chưa?

- Thưa ngài, xin ngài hãy thư cho ít bữa, khi nào thư thả, tôi sẽ đi làm và nộp sau.

Ông chủ bĩu môi, nói:

- Thôi, biết bao lần rồi! Cậu không trả, tôi sẽ đem ra tòa đó.

Anh Tư Bền cười lạt cho xong chuyện, nhưng lại thấy ông chủ ngọt ngào dỗ:

Bấy lâu cậu nghỉ hát ở các rạp, khách nhắc nhở luôn đấy. Vậy cậu liệu liệu mà đi làm ăn chứ?

- Vâng, tôi định thế...

- Tôi mới nhờ một nhà văn sĩ đại danh soạn cho một vở hài kịch theo lối
tuồng cổ. Vậy cậu ra giúp tôi vai chính. Vì phi cậu, không còn ai xứng
đáng.

- Diễn vở mới thì phải học, thưa ngài?

- Phải, phải học và tập diễn trong độ nửa tháng.

- Trong nửa tháng! Chà!

Anh Tư Bền nhắc lại ba tiếng đó, nhưng trong anh lẩn vẩn nghĩ ngợi biết
bao nhiêu điều: Trong nửa tháng, trong mười lăm hôm trời, mỗi ngày anh
phải xa cách cha mấy tiếng đồng hồ để đi học diễn. Cha anh ốm. Trong
khi anh vắng nhà, ai trông nom săn sóc thay anh? Nghĩ vậy anh đáp phắt:

- Thôi, xin lỗi ông, tôi bận quá mà!

Rồi anh trỏ vào màn và nói tiếp:

- Cha tôi yếu, tôi phải ở nhà.

Lúc ấy, ở trên giường bệnh, ông cụ ho sù sụ, rồi thò tay ra cái ghế đẩu
kê cạnh, để với lấy cái ống nhổ. Nhưng lật bật cầm không vững, cụ đánh
rơi ngay xuống sàn gác, đờm rãi nổi lềnh bềnh.

Anh Tư Bền giật mình, chạy lại đỡ cha:

- Sao ông không gọi con?

Rồi anh đỡ lấy chổi quét chỗ nước lênh láng đi, đoạn nét mặt rầu rầu, anh nói.

- Đó, ông coi, vắng tôi sao đặng.

- Không, cậu cứ nhận lời giúp tôi, tôi sẽ sai người đến trông nom hộ cậu.

- Đa tạ ông, nhưng tôi không yên tâm.

Lúc ấy, trong màn có tiếng keng keng của chiếc đũa đập vào bát sứ. Đó
là hiệu gọi. Anh Tư Bền lật đật chạy lại gần cha. Giọng khàn khàn của
ông cụ sai anh rót chén nước.

Nhân muốn gây cảm tình, ông chủ rạp Kịch trường lại gần giường, mở màn, rồi hỏi:

- Chào cụ, cụ có biết tôi là ai không.

Ông già giương hai mắt lên. Rồi như đã nhận biết, bèn nhăn bộ răng ra
cười, cái cười khó đăm đăm, và gật gật mấy cái, rồi run lẩy bẩy, giơ
tay ra bắt.

Các ngài đừng tưởng rằng ông cụ quen gọi lối tây, nên mới bắt tay đâu.
Đến phải nhăn bộ răng ra cười còn là sự bất đắc dĩ nữa là. Nay sở dĩ
ông cụ phải bắt tay, vì là tiếp khách theo lối lịch sự của những người
mà con mình có nhờ vả.

- Cụ cũng không yếu lắm nhỉ. Sao cậu Tư Bền không nhận lời cho tôi?

Ông cụ hất hàm, có ý hỏi.

- Tôi sắp cho tập vở mới, định nhờ cậu ấy sắm vai chính.

Ông cụ lại nhăn răng ra cười và gật, nhưng anh Tư Bền nói ngay với cha.

- Ông mệt lắm, con phải ở nhà.

Ông cụ cau mặt. Chỉ có anh Tư Bền hiểu. Bởi vì ông cụ chẳng muốn vì
mình mà con làm trái lòng người chủ nợ. Ông chủ dỗ dành, nói:

- Cậu cứ giúp tôi đi. Cậu mà nhận lời, thì món tiền ấy, cậu để đến bao
giờ cũng được. Còn tiền hỏa hồng khi diễn tấn "Ông huyện ba phải" này,
cậu cứ lấy cả để thuốc thang cho ông cụ.

Cái sức làm cho anh kép Tư Bền có thể nghĩ đến sự bỏ cha ốm một mình là
ở câu nói ấy. Mà cha anh cũng vì câu nói ấy mà nở nang cả lồng xương
ngực. Ông cụ cố thở mạnh mấy cái cho khoan khoái trong lòng.

- Cậu nghĩ sao?

- Nhưng nửa tháng trời! Ai trông nom cho cha tôi?

- à, thôi, thế này thì cậu bằng lòng nhé. Cậu cứ ở nhà mà học vở. Đến
hôm diễn thử lần cuối, cậu hãy đến rạp cũng được. Vì tôi biết cậu thông
minh và có tài hơn người khác. Tội chi, có dịp trổ tài, vả lại để cho
thiên hạ nhớ mong lâu cũng không tiện!

Nghe câu nói sau cùng như được ăn miếng bánh thánh, anh Tư Bền có vẻ
nghĩ ngợi. Anh nhìn cha. Ông cụ thấy con còn ngần ngừ, thì lộ ra vẻ
không bằng lòng. Cụ nhăn mặt, cố cất lên cái tiếng khàn khàn để gắt:

- Nhận lời đi!

Nói xong, lại ho sù sụ.

Anh Tư Bền cảm động, nhìn ông chủ rạp Kịch trường và trả lời.

- Vâng!

Ông chủ vì chờ cái tiếng vâng này mất nhiều công quá, nên sợ nó không
được chắc chắn. Đến hôm diễn, mà cha anh Tư Bền có làm sao, anh cứ vắng
mặt ở rạp hát, thì lỡ bét. Ông bắt anh làm giấy giao kèo.

Bà con sính xem hát, hôm đó thấy ôtô quảng cáo chạy rong khắp phố để
thả chương trình, và vải căng ở các ngã tư, đều nô nức rủ nhau đi xem
buổi biểu diễn đặc biệt, có Tư Bền sắm vai chính.

Tối đến, cửa rạp Kịch trường đèn thắp sáng trưng như ban ngày, chiếu rõ
cái cảnh người đứng lô nhô như luống hoa trăm hồng ngàn tía, bướm ong
chờn vờn. Trên thềm, dưới bậc, giữa đường, non nghìn thiếu niên nam nữ
túm tụm lại, tìm chỗ để đứng ngắm nhau cho đỡ nóng ruột lúc chờ đợi.
Tiếng nhạc hòa trong rạp, du dương trầm bổng, chứa chan biết bao tình
tứ ái ân, như câu, như kéo, làm cho người ta quên hẳn, mà bất giác moi
túi lấy tiền mua vé.

Rồi cái làn sóng người dần dà tràn vào trong. Trên các hàng ghế, chỗ nọ
nhắc lại câu bông lơn của kép Tư Bền, chỗ kia bắt chước điệu bộ của kép
Tư Bền. Ai nấy đều nóng ruột sốt lòng, mong cho chóng đến giờ mở màn
sân khấu, để được cười, được vỗ tay, được học thêm vào lối pha trò mới,
để mai làm nhếch mép người yêu.

Vinh dự thay, anh kép Tư Bền! Nhưng mà khốn nạn thân anh! Người ta biết
đâu rằng hiện giờ này, ở nhà, cha anh đương dở chứng khò khè, chỉ chờ
từng phút để thở một hai hơi nữa là hết nợ, và ở trong buồng trò, anh
cũng đương nẫu ruột nhầu gan. Thật vậy, ai ngó vào trong buồng trò mới
thấy được cái khổ tâm của anh Tư Bền. Anh ngồi ủ rũ trước cái gương,
bụng thì rối beng, mặt thì nhăn nhó, nhưng tay vẫn phải sờ vào hộp phấn
hồng để đánh mặt, quệt vào đĩa mực để bôi nhọ cái mồm. Rồi anh phải mặc
trái cái áo lụng thụng thêu, lận đôi hia xanh và đội cái cánh mũ chuồn
ngược. Anh đóng vai này, trông ra phết giàu sang sung sướng. Chốc nữa,
anh còn phải làm cho chủ anh bằng lòng, các bạn anh trông anh mà gắng
sức, các khán quan được một phen cười vỡ bụng vỗ rát tay kia mà! Nhưng
mà cha anh Tư Bền sắp chết! Ban nãy lúc anh ở nhà ra đi, đã thấy nguy
lắm rồi. Thôi! nhưng mà mặc kệ. Anh phải quên đi, mà bông, mà đùa, mà
pha trò trên sân khấu, cho chúng tôi cười, hét lên mà cười, cười đến
nỗi lăn ra cả đất chứ?

* * *

Một hồi chuông vừa dứt, màn kéo lên. Một tràng vỗ tay đôm đốp như pháo
nổ để hoan nghênh ông chúa khôi hài. Anh Tư Bền lững thững bước ra, cúi
đầu chào, rồi đứng thần người ra như phỗng một lúc. Tiếng reo, tiếng
hò, tiếng vỗ tay lại làm dữ hơn trước! Mà khách quan thấy anh ăn mặc
ngộ nghĩnh, cái mồm bôi nhọ nhem, thì ai nhịn cười được! Càng thấy anh
đứng yên, họ càng được ngắm, và cho là anh muốn pha trò như thế, nên
càng cười già! ác thật! Vai anh Tư Bền hôm ấy cứ phải đứng trên sâu
khấu. Nhất là anh phải làm nhiều điệu bộ hơn mọi khi. Lắm lúc còn phải
rặn ra mà cười ha hả!

Hết cảnh đầu. Sao mà lâu thế! Anh được nghỉ một chốc, mới nhờ người về
xem tình hình cha anh ra làm sao. Rồi anh lại phải ra trò. Anh lại phải
hò, phải hét phải dằn từng tiếng, phải ngân từng câu, phải làm những
điệu bộ, phải cười ha hả như cảnh thứ nhất. Người xem hát thì cứ trông
thấy anh là cũng đủ cười rồi. Nào họ có để ý và nhìn rõ đâu được cái vẻ
lo âu của anh, nó hiện ra ở trước mắt. Bỗng khi anh đương phệnh phạo
trên sân khấu, khi người ta đương vỗ tay đôm đốp, thì anh nghe thấy có
người ở trong phòng nói ra:

- Nguy hơn ban nãy. Đã cấm khẩu rồi!

Cha anh cấm khẩu rồi! Đành vậy, nhưng chính là bây giờ mới nhiều cái
vui trò. Khán giả dưới kia, hàng mấy nghìn con mắt, đương chăm chắm vào
anh và im phăng phắc. Họ chỉ chờ anh há miệng là họ được lăn ra mà cười
và vỗ tay mà thôi.

Cảnh thứ hai cũng lâu như cảnh đầu, mãi mới hết. Lúc anh đang ngồi thừ
trong buồng trò, thì anh lại nhận được tin báo nữa, là hiện nay cha anh
đã mê đặc, chân tay lạnh cả rồi.

Còn gì đau đớn hơn cái tin ấy nữa! Anh Tư Bền bỗng ứa hai hàng nước mắt, rồi khóc nức nở:

- Cha ơi!

Ông chủ thấy vậy, sợ quá. Anh mà bỏ dở vở kịch đương vui thì nguy. Ông
cố khuyên giải, và cấm không ai được báo tin gì cho anh biết hết.

Sân khấu bài trí đã gần xong. Ông chủ bắt anh đánh lại tý phấn cho thêm
xuân sắc, và sửa lại bộ áo mũ cho có vẻ ngộ nghĩnh hơn. Ông thấy anh
vừa dắt lại dải áo, vừa sụt sịt mếu máo, thì bắt anh im đi, chùi nước
mắt. Rồi ông đẩy anh ra sân khấu. Anh lại phải hò, hét, ngâm, cười,
múa, nhảy, để mua gượng lấy những tràng vỗ tay. Cái cảnh thương tâm của
anh Tư Bền, đi đôi với cái bông lơn, cứ diễn ra mãi, mỗi chốc lại càng
thương tâm hơn lên. Mà càng thấy vắng bặt tin nhà, ruột anh càng nhàu
như dưa, xót như muối.

Cái cảnh cuối cùng mà anh cho là lâu tới, thì khán giả cho anh là chóng
quá. Cho nên khi sắp hạ màn, anh cúi chào, thì cả rạp vỗ tay đôm đốp
thật dài, dài mãi. Anh tưởng phen này quyết hết nợ, quyết được về cạnh
giường bệnh của cha để nhìn mặt cha một lượt sau cùng trước khi tắt
nghỉ, thì ở hàng ghế hạng nhất, người ta kêu ầm:

- Bis! Bis! (1)

Ông chủ rạp lại cho kéo màn lên. Anh Tư Bền lại phải giấu bộ mặt rầu
rầu mà anh thích - vì nó hợp với tâm lý anh hơn, - để vui vẻ mà diễn
lại đoạn cuối lượt nữa.

Rồi khi bài kèn chào nổi lên, hồi vỗ tay sau cùng như làm vỡ rạp. Cái
màn từ từ buông xuống. Anh cúi đầu thong thả chào. Nhưng bao nhiêu
người, chẳng để chậm thì giờ, đã tranh nhau chạy lên gần anh. Người thì
tặng hoa, người thì bắt tay, người thì véo mũi, người thì khen. Làm cho
anh ruột càng như thiêu đốt.

Khi không còn phải thở dài để hoan nghênh những cái hoan nghênh của
công chúng, anh Tư Bền mới lật đật chạy vào buồng trò, cởi vội mũ áo và
rửa quàng mặt mũi.

Lúc ấy, trong khi anh đang rối beng nghĩ đến cha anh, không biết bây
giờ đã lạnh tới đâu, thì một người bạn hát chạy đến, vội vã ấn vào tay
anh tập giấy bạc của ông chủ để sẵn cho anh, và nói:

- Mau mà về. Anh Tư! Hỏng từ ban nãy mất rồi! Khốn nạn thân anh quá!






Sat Sep 26, 2009 8:55 pm
avatar
Schappi_kool
Thành viên bạc
Thành viên bạc
Join date : 24/09/2009
Age : 21
Đến từ : Hoi An City

Bài gửiTiêu đề: Re: kep' tu* be^n`
Xem lý lịch thành viên

CHữ tí hon we' doc. dau mat' kinh khung~ lun ne` ban. ni






Sat Sep 26, 2009 9:59 pm
avatar
Beno_dt
Thành viên bạc
Thành viên bạc
Join date : 17/09/2009
Age : 20
Đến từ : Vietnam

Bài gửiTiêu đề: Re: kep' tu* be^n`
Xem lý lịch thành viên

Bà để cái chữ chi to gướm rứa!! Đọc bắt lòi con mắt ra cũng ko đọc đc nữa!!






Sun Sep 27, 2009 3:39 pm
avatar
p0p4py
Thành viên đồng
Thành viên đồng
Join date : 26/09/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: kep' tu* be^n`
Xem lý lịch thành viên

sr nghe
tuj cung~ chang~ bjk ren cop' wa chu~ hen' cho? nhu con kjen'






Sun Sep 27, 2009 3:45 pm
avatar
Admin
Admin
Admin
Join date : 16/09/2009
Age : 21
Đến từ : Hội An

Bài gửiTiêu đề: Re: kep' tu* be^n`
Xem lý lịch thành viên http://tinhbanbe.the-up.com

chu to qua khinh






Tue Nov 17, 2009 6:47 pm
avatar
+...KarinMakker...+
Thành viên bạc
Thành viên bạc
Join date : 19/09/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: kep' tu* be^n`
Xem lý lịch thành viên

Ak' chu choa! Ta hỉu rồi! Ghê ghê!






Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: kep' tu* be^n`






Theo bạn, chủ đề này được mấy sao:
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

kep' tu* be^n`

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Học tập :: Văn-